Đạo Sĩ Đạo Gia Du Ký - Tiểu Hỏa Long

Thảo luận trong 'Truyện Ma Sáng Tác' bắt đầu bởi Tiểu Hỏa Long, 2/8/17.

  1. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Q2 - chương 16:
    Chương 16: Chuyến Đi Cuối Cùng


    Phía sau ánh hào quang đó, một vị đạo sĩ bí ẩn xuất hiện, cùng với lượng nguyên khí ngự kình, một giọng nói quen thuộc cất lên:
    " Thần Quỷ Thất Sát Lệnh"
    Luồng kiếm khí bắn thẳng về phía con âm hồn, khiến nó bị đánh hồn siêu phách tán. Ngay lúc này chú Lâm nhà em mới kịp nhận ra người đó là ai.
    - Tiên sư nhà mày! Thằng quỷ, mày đến lâu thế xém tí nữa là mày mất đi một người anh em tốt rồi đấy ~_~
    - Thì giờ tao cũng đã đến rồi còn gì, chừng nào mày chết thì dù tao không thể cứu sống được nhưng... vợ mày thì cứ để tao lo
    - Bà vật mày Dương ạ, đang vả máu mồm thật đây này ~_~
    Trong khi hai ông thần nhà em ăn mừng một cú côm bồ gặp mặt đầy ngoạn mục thì bà thím hai lại tức giận đỏ mặt.
    - Hai tên tiểu tử nhà ngươi giỏi lắm!!! Đón lấy chiêu tiếp theo đi...
    Lần này bà ta mở ra một kết giới
    "Âm Dương Nghịch Chuyển"
    Lập tức bà thím hai nhập vào một ác linh đã triệu hồi trước đó, giọng bà thím bắt đầu khàn lại
    -hahaha ... chúng mày mau về chầu diêm vương đi!
    Thân thủ của bà ta đột ngột tăng nhanh một cách chóng mặt, mới chớp mắt đã thấy bà ta đứng kế bác Dương và rồi tung ra cú đánh vào người bác, trong khi đó ông bác cũng kịp lúc vận công đỡ đòn lại. Nguồn sát thương mạnh khiến mặt đất bên dưới chỗ bác Dương bị lõm xuống.
    - Quào...! Bã cũng bá dữ quá Lâm ê
    Ây da! Không, không được thì kêu tao, tao với mày đổi chỗ
    - ... Đổi con khỉ, lo mà giữ kết ấn của mày đi.
    Quả thật với các bác là em không nghĩ hai ông này vừa đánh vừa nói chuyện với nhau hã hê như thế đâu ~_~
    Ngay sau khi đỡ được cú đánh của Bà Thím Hai thì ông bác Dương cũng lấy ra trong túi một lá bùa rồi niệm chú vào không trung trên mặt lá bùa rồi nhét vào lòng bàn tay, nắm chặt tay lại và dùng đầu ngón trỏ và ngón giữa tiếp tục vận công chưởng ra một luồng ngự khí bay xuyên qua lòng ngực Bà Thím, máu phún ra ướt ngực bà ta nhưng bà Thím Hai vẫn chưa ngã gục... Cùng lúc đó nguồn ngự khí xuyên qua người bà thím tiếp tục tiến thẳng về hướng con cương thi bên đội của ông bác già kia...
    "HÍT SỌ" ... Con cương thi lặp tức lên bảng điếm số và tan vào không khí, lúc bấy giờ chú Lâm mới thở phào nhẹ nhỏm khi không phải giữ kết ấn với hình nhân từ nãy giờ nữa, mồ hôi mồ kê thấm ướt mặt chú.
    Do con cương thi đã bị tiêu diệt nên nguyên khí dùng để điều khiển con cương thi bị vội lại vào người lão già, làm ông ta bị bật văng ra 2m máu mồm vả ra sặc sụa...
    Ông già ho thành tiếng:
    -... các người,... các người được lắm,...
    Nói rồi kéo bà thím hai chạy trốn khỏi nơi đó, hai người chú Lâm và bác Dương nhanh chóng đuổi theo, khinh công qua mấy ngọn cây y như phim kiếm hiệp vậy.
    Khi đuổi lên gần đỉnh ngọn núi, lão nhân quay lại đứng trước mặt hai ông thần nhà em mà mạnh dạng nói:
    - Sơn Tùng đạo trưởng ta một đời hành đạo trượng nghĩa, uyên thâm đạo nhạc...ý nhầm đạo thuật! Không ngờ lại bại dưới tay hai tên tiểu tử nhà ngươi, quả là đáng xấu hổ, không dám về gặp tổ sư gia... trước khi về thành dưỡng sức ta sẽ tặng cho các người một món quà.
    - Ồ... quà gì thế, bảo bối của phái các người thì anh em tụi tui hỗng có thèm đâu nha
    Lão nhân không nói gì mà chỉ quay sang bà thím hai gật đầu rồi tung hết trong túi ra rất nhiều đồ vật, nào là đàn tranh, kim ô, hộp nhốt vong bằng bạc, hồ lô,vv... tất cả đặt dưới đất và được ông bác già, bà thím hai chấp tay niệm chú.
    Bầu trời xám xịt lại, hai anh em bác Dương và chú Lâm nhà em nắm chặt tay không rời, sắc mặt thay đổi từ tích cực thành tiêu cực khi thấy cảnh tượng của hôm đó
    Tất cả bảo bối, đồ vật nhốt ác linh đều bị hai lão già phá vỡ phong ấn nên những vong hồn ác độc đều bị thoát ra ngoài bay tứ tán khắp khu vực, oán khí lấn át cả một vùng rộng lớn. Còn riêng hai người kia thì quyết định nhảy xuống vực để tự sát, ông chú Lâm muốn cứu cũng không được.
    - Này Dương! Giờ tính làm sao, nhiều oán linh quá làm sao mà diệt hết một lần được.
    - Mau trở vào trong chùa trước đi rồi tính, tiếp tục đứng đây là xác định bị hiếp tập thể!!!
    Chú Lâm gật đầu rồi hai người phi thẳng vào ngôi chùa trên núi mà trú ngụ. Trong chùa không có ai ngoài một lão tăng đang gõ mỏ.
    Bác Dương tìm một chỗ trống trong chùa vận khí trị thương chú ông chú Lâm vì hồi nãy bị thương ngay ngực đến thổ huyết.
    - Sao mày biết tao ở đây mà đến ứng cứu vậy
    (Hí hí cái này là em alo ông băc Dương đó các bác ạ )
    - Ờ thì... tao dùng Bát môn để tìm mày.
    - ~_~ Ơ thế mà tao tưởng thế giới giờ hiện đại rồi nên phải dùng định vị GPS không chứ?
    - thôi đi! Bị thương thế mà vẫn cò mạnh miệng, chả biết tao cứu nhà ngươi lần này nữa là bao nhiêu lần rồi nữa, thiết nghĩ về nhà được là phải khao tao đấy nhá cu
    Chú Lâm cưòi hã hê, ô kê phai...(ok fine)
    Đang ngồi dưỡng thương, bỗng ngoài cửa có tiếng đập cửa rất mạnh, làm hai người giật mình, lão tăng ngồi gõ mỏ suốt từ nãy giờ không ai để ý mới bắt đầu đứng dậy và đi từ từ ra vẽ phù dán lên cửa của khắp chính điện, bây giờ hai người mới biết lão tăng đó chính là cha của bác Dương và cũng là sư phụ của chú Lâm. Hai người ngỡ ngàng
    - Ông già! Sao ông lại ở đây, chẳng phải ông vẫn còn ở bên tàu hay sao?
    Ông Thiên mới quay sang mắng
    - Tiên sư nhà mày! Bấm độn được thì cũng phải biết là hôm nay sẽ có đại nạn ập lên hai đứa à ~_~ già yếu nhưng cũng bỏ mặt hai thằng trời đánh chúng mày được.
    - Cái gì? Hôm nay là đại nạn của tụi con sao sư phụ
    Lão Thiên cuối gầm mặt không nói câu nào, hôm đây sẽ có một người hy sinh để mở cửa dẫn lối cho các âm hồn ngoài kia trở về địa phủ.
    Nói đến đây không ai nói câu nào, cả ba thầy trò ôm mặt nhau khóc òa, dù là thường ngày hay chửi bới nhau như nước với lửa nhưng trong lòng họ vẫn luôn xem nhau như người trong nhà ruột thịt
    Ba người bắt đầu giành qua giành lại:
    - Bọn bây tuổi còn trẻ, cứ ở trên dương gian này mà hành đạo, để ông già này đi trước.
    Bác Dương bác bỏ:
    - Không! Cha ở lại đây với thằng Lâm đi, nó còn khờ dại và đạo hạnh còn non, cần người dạy bảo.
    Lúc này chú Lâm mới khóc như một đứa trẻ, nằm chặt lấy tay lão Thiên
    Lúc này đã gần 12h đêm, biết không còn bao nhiêu thời gian nữa, bùa trấn ma dán trên cửa cũng sắp mất tác dụng, ba người từ từ mở cửa bước ra ngoài để đối mặt với lũ ma. Khi sắp tiến gần đến cánh cửa, lão Thiên vội đẩy Dương và Lâm ra xa, mở cửa thoát ra ngoài và đóng cửa lại, phong ấn cánh cửa lại bằng linh phù... bên trong chùa, bác Dương và chu Lâm đập cửa, kêu khóc nức nỡ... lão Thiên vụi vụi mắt rồi quay mặt đi.
    Ra tận nơi oán khí nặng nề nhất, hàng tá ma quỷ cứ bay lẫn quẫn trên đầu lão kính mít đến chẳng thấy gì, không muốn mất thời gian nên lão Thiên mới nhanh chóng dùng mực vẽ lên mặt đất một vòng tròn hình bát ấn rồi cắm lên đủ năm lá linh phù của năm ngũ hành rồi thực triển huyền thuật khai mở đường âm ngay tại chỗ, lực hút từ dưới cổng mạnh đến nỗi hút tất cả yêu ma vào trong đó,... nhưng có một vài con vẫn chưa vào nên lão tiếp tục đẩy hết bọn vào rồi bản thân cũng nhảy vào đó để lấp cửa trong khoảng thời gian cửa đóng lại từ từ...
    Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy thì cả hai người mới lập tức phi nhanh ra ngoài. Lúc đó họ mới biết là mọi chuyện đã xong, bác Dương ôm mặt chú Lâm khóc trong sự tiếc nuối tột cùng, dù em không có ở đó nhưng em hiểu được nỗi đau đó các bác ạ.
    Trở về nhà họ kể lại mọi chuyện cho em nghe, tất cả mới cùng nhau làm tang sự cho lão Thiên.
    Đến cúng xong 49 ngày thì hai người chú Lâm và bác Dương cũng cáo từ em từ đó. Nghe má kể lại là Bác Dương thì về nước còn riêng ông chú Lâm tiếp tục cuộc hành trình bắt ma của riêng mình... chu du khắp nơi như ... "Đạo Sĩ Đạo Gia Du Ký"
    ---Hết---
     
  2. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Q3 - chương 1:
    Đạo Sĩ Đạo Gia Du Ký Quyển 3

    Tác giả: Tiểu Hỏa Long

    Thể loại: Linh dị, đô thị, hài hước, phiêu lưu, truyện sáng tác.


    Chương 1: Biến Cố! Thập Tử Nhất Sinh


    Một thời gian dài kể từ sau cái chết của ông T (cha của bác Dương), lúc này tôi cũng đã trưởng thành hơn trước rất nhiều. Đại khái là vừa tốt nghiệp xong đại học, cuộc sống hiện tại khá là bình dị và giản đơn nhưng riêng về phần ông chú nhà tôi thì không hẳn là hạnh phúc khi phải thấy lúc nào chú cũng đi từ nam ra bắc chu du mọi nơi để âm thầm giúp người. Cứ hể khi trời đổi gió thì được dịp ổng lại về thăm tôi, rồi lại được ổng kể rất nhiều về những lần đi săn ma của ổng, ông chú cứ gặp tôi là y như rằng điều đầu tiên là hỏi tôi dạo thời gian gần đây sức khỏe thế nào? Rồi luôn miệng nhắc tôi nên cẩn thận với con mắt bên trái của mình, có lần tôi hỏi lý do thì ông chỉ quay mặt sang chỗ khác và nói đó là bí mật mà kể từ khi ông chú làm pháp sư đến giờ vẫn luôn ghi nhớ để bảo vệ tôi. Ông chú Lâm tính đến nay cũng được gần bốn mươi rồi ấy nhưng mà ông chú của tôi vẫn cứ ngây ngô và xì tin dâu lắm đó các bác. Hề hề

    Cuộc hành trình chỉ thực sự xảy ra khi vào đêm hôm trước, cách ngày ông chú Lâm về thăm tôi chừng ba ngày thì bên xã có mời tôi đi nghĩa vụ quân sự, như mọi năm tôi đều rớt tuyển vì một bên mắt của tôi có vấn đề về sức khỏe. Tôi cứ nghĩ rằng vì ngồi bấm điện thoại để viết truyện nhiều quá nên mắt yếu nhưng tôi cam đoan rằng mắt tôi vẫn còn đủ sáng để nhìn rõ mọi người xung quanh, sau khi khám nghĩa vụ quân sự về thì không may tôi bị một chiếc xe máy chạy ở hướng đối diện đâm vào, cú va đập mạnh khiến đầu tôi va vào lề đường nằm bất tỉnh, tôi hôn mê sâu đến tận ba ngày sau chú Lâm đến thăm tôi. Chú Lâm đứng bên giường bệnh của tôi và nói:

    -Haizz… chú biết mày sẽ có chuyện nhưng do chú đang ở xa và vướng phải một con ma lai ở bên Châu Đốc nên chú không về cứu mày kịp.

    Thật ra thì lúc đó từ sâu trong tìm thức của tôi vẫn còn nghe được tiếng nói của ông chú nhưng để thoát ra khỏi cái cảnh hư vô trong tiềm thức để tỉnh dậy là điều không thể nào làm được đối với tôi ngay lúc này. Thấm thoát chú Lâm đưa tay quẹt ngang những giọt nước mặt đang ứa ra từng nhịp trên mắt tôi mà lòng chú xót xa vô cùng, tôi là người mà ông chú thương yêu nhất với lại chú sống một cuộc đời không vợ con gì cả nên với tôi chú luôn dành hết cái tình cảm của một người cha, người chú để bảo vệ tôi vì chú biết ba mẹ tôi đã li dị từ rất lâu rồi.

    Đang ngồi xuýt xoa thì ngoài cửa phòng bệnh mẹ và thằng Nghĩa (em tôi) vừa đi mua chút đồ dùng để chăm sóc tôi những đêm tới trở về. Ba người họ bất ngờ gặp nhau mà không khí lại càng thêm não nuột, mẹ tôi vừa nói vừa rưng rưng nước mắt.

    -Em về thăm thằng bé đó hả Lâm?

    -Dạ!... thằng bé sao rồi chị?

    -Bác sĩ nói nó bị chết lâm sàng nên không biết được nó sẽ tỉnh khi nào.... mấy chú nói nó có khi làm người thực vật luôn cũng không chừng!

    Nói rồi mẹ tôi òa khóc như một đứa trẻ, thằng Nghĩa đứng kế bên nắm chặt tay mẹ nó cũng khóc theo… ông chú Lâm mới vội an ủi mẹ tôi:

    -Thôi chị đừng buồn! Số nó không chết dễ vậy đâu, em tính cả rồi…em tin chắc chắn thằng Long nó sẽ tỉnh lại ngay thôi.

    -Em nói thật không? Chị không muốn nó phải suốt đời bị như vậy! Thằng bé chỉ mới vừa tốt nghiệp đại học, mới tuần trước nó còn đưa chị mấy quyển sách về tâm linh mà nó dày công viết được cho chị đọc… vậy mà giờ nó lại nằm đây và không có chút biến sắc nào. T.T

    Ông chú Lâm buồn bã một hồi lâu rồi từ trong thâm tâm chú đã quyết định một điều gì đó rồi nói một cách mạnh dạng:

    -Chị cứ đợi tin tốt của em! Thằng Long nội trong vài ngày tới bằng mọi giá nó sẽ tỉnh lại và trở về cuộc sống bình thường mà.

    Nghe ông chú Lâm nói thế, mẹ tôi cũng an tâm phần nào.

    Đêm hôm sau! Chú âm thầm trở về nhà và lập bàn cúng ngay sau đó… bàn cúng được đặt ở phía sau sân nhà ông và nằm quay về hướng bắc, trên bàn có đầy đủ đồ cúng như mọi khi, ở giữa là một cái lư hương đã cắm sẵn ba nén nhan thơm phức, bên góc phải là một tô kê huyết đỏ thẩm và một cây bút dùng để vẽ bùa, bàn cúng được bài biện hẳn một mâm cổ đồ cúng với những đồ ăn đặc biệt. Ông chú Lâm bấm độn một hồi lâu, khi mọi thứ đã đến đúng thời khắc thì chú Lâm mới nhanh chóng lấy ra một lá bùa còn mới và dùng bút chấm mực của huyết kê mà vẽ một đạo bùa đích danh của gia tộc họ Phạm.

    Vẽ xong ông chú cuộn nó lại rồi đốt nó trên lửa của ngọn nến màu trắng, chấp tay niệm chú lâm râm kết ấn thành hình kim cang quyền mà chỉ sang bên trái, tiếp tục lấy thêm lá bùa khác và làm y như hồi nãy rồi niệm chú kết ấn kim cang rồi lại chỉ sang bên phải. Đàn cúng lập tức rung rung nhẹ nhàng rồi từ khoảng không vô định trước bàn cúng bỗng dưng có một làn khói lúc tụ lúc tán, ông chú đứng nhìn rồi miệng mỉm cười, phủi tay:

    -Để tử Diệp Thiếu Dương cung thỉnh tổ sư…

    Chưa kịp nói chữ “Gia” nữa là chú Lâm bị một cây gậy khỏ vô đầu một phát muốn thấu xương kèm theo một giọng nói vọng về từ một cỏi khác.

    -Dương tiên sư nhà mày! Gia tộc họ Phạm nhà ta tính đến giờ ngươi vẫn là người ngoại tộc đầu tiên được thu nhận làm đệ tử vậy mà dám lấy pháp danh khác với pháp danh mà sư phụ đã đặt cho ngươi à?

    Ông chú Lâm vừa than đau vừa ngớ người ra khi biết mình đọc nhầm pháp danh. Ổng sượng mặt lại và khấu đầu tạ lỗi với tổ sư gia liền mấy phát và nói:

    -Ầy da! Đệ tử Mập Long à nhầm… Mộc Lâm cáo lỗi tổ sư gia, do dạo này khoái đọc truyện Mao Sơn Tróc Quỷ nên giờ con hơi bị “Liệu” ạ…

    -hừ… thôi không vòng vo nữa, gọi ta lên có việc chi không mà cúng đủ thứ rứa?

    -Dạ! Chuyện là thằng cháu của con bị hôn mê mấy ngày rồi vẫn chưa tỉnh, tổ sư gia thần thông quản đại mong người giúp đỡ con, con thương thằng bé lắm.

    -Có phải thằng nhóc bị ma theo lúc ở nhà thằng Dương có phải không?

    -Dạ… nó đó ạ

    Tổ sư gia cười lớn:

    -hahaha… thằng bé ấy coi bộ có duyên với thế giới tâm linh này lắm đó! Ở cỏi bên kia truyện nó in cả sạp kia kìa, mấy lão nhân đời trước cũng khoái truyện của thằng nhóc ấy. À mà ngươi thật sự muốn nó tỉnh lại thật à?

    -Dạ! Dù bằng cách nào đi nữa thì con cũng chịu.

    -Thôi được, cách đơn giản nhất bây giờ là chính ngươi phải chịu thay kiếp nạn cho thằng bé bằng cách khấu trừ đi mười năm tuổi thọ, ngươi có đồng ý không?

    -Ơ sao nhiều thế ạ? Có cái nào nhẹ hơn không thưa tổ sư gia.

    -luật nhân quả, có vây ắt có trả cho nên ta cũng đành chịu… ấy nhưng mà thôi bây giờ vầy đi! Giá chót, trừ năm năm tuổi thọ cộng thêm mất đi năm năm tu vi của ngươi vậy là được chứ?

    Ông chú Lâm tỏ ra vẻ nghiêm trọng và do dự một hồi lâu, tổ gia gia cáu gắt:

    -Lẹ đi để ta còn về, mùi không khí ở đây thật là ô uế.

    (À ờ thì ông chú Lâm đã mấy ngày rồi đồ chưa giặt còn để bên hiên cả một thau quên dọn nên tổ sư gia mới phát hiện được)

    -Dạ! Được rồi… vậy xin tổ sư gia ra tay ạ…

    Vừa dứt lời một vầng sáng bao quanh ông chú Lâm rồi phụt một cái ông chú Lâm ngã lăn ra ngất xỉu, mọi thứ trở nên yên ắng như phút ban đầu.

    Lúc bấy giờ mẹ tôi mới vui mừng khi nhìn thấy tay tôi bắt đầu cử động và tỉnh dậy.

    -Con tỉnh rồi hả Long? Mẹ đây con…

    -Mấy giờ rồi mẹ?

    Đó cũng chính là câu hỏi đầu tiên mà tôi có thể hỏi được sau một cơn mơ dài da diết.
     
  3. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Q3 - chương 2:
    Chương 2: Lần Đầu Nhìn Thấy Vong


    Ba ngày rồi! Tôi vẫn ở lại bệnh viện để theo dõi bệnh tình vì mẹ tôi không yên tâm để cho tôi xuất viện sớm. Chuyện sẽ hoàn toàn bình thường nếu đêm đó tôi không ra khỏi giường và bước ra ngoài cửa phòng bệnh.

    Phần vì đêm đó tôi không ngủ được vì ngoài cửa phòng bệnh luôn có tấp nập tiếng người qua lại, rồi khi thì có tiếng xì xầm ở xung quanh, đó là chưa kể đến việc nằm trên giường đã mấy ngày liền nên tôi cũng muốn rời khỏi đó để thư giản gân cốt tí. Đêm đó đã hơn mười giờ đêm rồi, đèn trong hầu hết các phòng bệnh đều đã tắt và chỉ còn lại loe hoe vài ánh đèn leo loét ở giữa hành lang bệnh viện.

    Tôi bắt đầu bước từng bước chân đầu tiên nặng trĩu của mình xuống giường và đi từ từ ra ngưỡng cửa phòng bệnh, không gian đột ngột yên tỉnh đến lạnh người khi tôi vừa hé đôi mắt nhìn ra ngoài hành lang, vắng tanh chẳng có lấy một bóng người vậy mà khi nãy lúc nằm trên giường bệnh còn nghe tiếng người qua lại tôi cứ tưởng như ngoài này sẽ đông vui lắm nhưng ra đến nơi rồi mới biết là không có ai. (Không lẽ mình bị đập đầu rồi đè lên dây thần kinh mắt nên bị ù tai :3)

    -À mà thôi! dẹp mợ nó cái lập luận logic vãi linh hồn đó sang một bên đã, giờ thì đi thử ra ngoài xem sao … chắc là cô y tá vẫn còn làm việc mà chứ nhỉ? 0.0

    Tôi quay mặt vào trong nhìn lại mẹ đang nằm ngủ gụt bên cạnh giường tôi, bỗng nhiên có một cơn gió lạnh thổi ngang, trong bất giác tôi trở lại chiếc giường lấy chăn của mình mà đắp cho mẹ ngay sau đó rồi tôi mới bắt đầu đi ra ngoài vừa đi một mình trên cái hành lang trong bệnh viện, mọi thứ im phắn phắt không một tiếng động, chân vừa bước tim tôi cũng đập thình thịch theo từng nhịp.

    Cho đến khi tôi bước đến gần khúc rẽ sang quầy làm việc của cô y tá thì từ đằng sau có một cánh tay lạ quắt bất ngờ đặt lên vai tôi, nó khiến tôi phải giật bắn mình quay lại…

    “maaaaaaa….”

    -ma cái đầu chú mày, tao đây nè, ma cỏ gì?

    Giọng nói quen thuộc làm tôi nhận ra ngay đó là ông chú Lâm.

    -Trời đất ơi! Hú hồn… con tưởng con ma nào nó găng (gank) con, chú làm con muốn teo tờ rim luôn vậy ~_~

    -Hờiii! Thuở đời nào nhà văn chuyên viết truyện ma mà lại đi sợ ma chứ ông tướng?

    -Viết truyện ma cũng sợ ma chớ bộ -_-

    -Thôi không bàn tới chuyện đó nữa, làm gì giờ này không ngủ mà lang thang ngoài này vậy hả thằng nhóc? Tính kiếm cảm hứng viết truyện hay gì đây?

    -Kiếm gì đâu chú! Nằm trên giường hoài không vận động cũng mệt mà.

    Vừa nói tôi nhìn qua bên phải ông chú Lâm rồi thắc mắc.

    -Ủa mà sao chú lại đứng đây?Khuya vầy còn tính ve vảng cô y tá nào nữa?

    Ông chú Lâm cũng giật mình rồi hỏi lại:

    -Cô y tá nào?

    -Thì cái cô đang đứng kế chú kia kìa chớ còn ai vô đây nữa.

    Lúc này vẻ mặt chú Lâm mới bất ngờ thay đổi.

    -Này cu! Chú mày… chú mày thấy cô gái này à?

    -Ơ thì con có bị cận đâu mà không thấy.

    Dường như vẫn còn nghi ngờ, ông chú kêu tôi che con mắt bên trái lại rồi nhìn lại một lần nữa xem thì tôi mới ngạc nhiên khi không còn nhìn thấy cô gái ấy đâu nữa, cho đến khi không che con mắt bên trái ấy lại nữa thì cô ta lại hiện ra. Điều đó khiến tôi lâu lâu hơi bị nhứt đầu nhưng nó lại chính là điều làm tôi lo sợ nhất trong đêm đó. Chú Lâm như hiểu ý nên đã không ngớt lời an ủi tôi:

    -Chú mày đừng có lo, chú đã sớm biết thế nào con cũng sẽ có được khả năng ấy thôi nhưng không ngờ lại đến sớm như vậy, nó là một loại năng lực bị khiếm khuyết cho nên chỉ có một bên mắt trái là có thể nhìn được vong âm mà thôi, chú mày được vậy là may mắn lắm rồi, nên vui thì hơn.

    Lúc này tôi lại càng phân vân và không biết phải làm gì với bên mắt dị thường đó của mình. Liệu sau này nó còn mang cho tôi còn gặp phải chuyện gì nữa hay không? Bởi vì tôi biết!... một khi mang trong người càng nhiều năng lực thì trách nhiệm sẽ càng nặng nề hơn, riêng về phần chú Lâm thì chú luôn nói với tôi rằng thực tình chú không muốn tôi dấn thân vào những thứ thuộc về cõi âm nhưng bản thân chú không thể nào giúp được tôi ngay lúc đó mà chỉ còn biết nghe theo số trời đã an bài.

    Sau đêm đó đến sáng ngày hôm sau cũng là ngày tôi xuất viện, mẹ và em đưa tôi trở về nhà và bắt đầu những công việc như thường ngày, tôi của khoảng thời gian đó nếu nói cách khác thì chẳng khác nào một tên vô công rỗi nghề vì vừa tốt nghiệp đại học cử nhân nhưng rốt cuộc thất nghiệp vẫn là thất nghiệp. Những ngày tháng đó tôi chỉ biết quanh quẩn quanh nhà và viết truyện mà thôi, cho đến một hôm ở xóm trên có một vụ quỷ nhập tràng thì từ đây mọi thứ dường như xáo trộn và làm thay đổi cả cuộc đời tôi.
     

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.